“Đóa hoa này..” Bạch Hoài An nhẹ giọng nỉ non, ngón tay chạm nhẹ lên nụ hoa.
Đóa hoa rất tươi tắn, còn mang theo vài giọt sương sớm, nơi bị cắt đứt trên thân hoa còn lưu lại chất lỏng, hiển nhiên là vừa mới cắt từ cành xuống.
Lâm Bách Châu thấy cô thích, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ, đưa hoa đến trước mặt cô, thấp giọng dịu dàng nói: “Em thích hoa cát tường trăng, anh có trồng rất nhiều trong sân. Hiện tại đúng là thời điểm nở hoa, sáng mai anh dẫn em ra sân xem”
Bạch Hoài An thấy khuôn mặt chờ mong của anh, ánh mắt vô cùng cẩn thận nhìn mình, trong lòng không rõ là cảm xúc gì.
Thật lâu sau đó, cô mới khẽ cười một chút: “Được, cảm ơn anh”
Cô nói xong vuốt nhẹ bình hoa, là chất liệu bằng gõ.
Lại nói tiếp, cả phòng này không có cái gì có thể trở thành vũ khí sắc bén, tất cả các góc cạnh sắc đều bị xử lý, ngay cả gương cũng là chất liệu gỗ đặc thù, thủy tinh là thủy tinh công nghiệp.
Cô vẫn luôn biết Lâm Bách Châu rất cẩn thận, vô cùng cẩn thận, không nghĩ rằng sự cẩn thận này một ngày nào đó là được anh ta dùng trên người mình.
“Hoài An, ăn cơm đi, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất” Lâm Bách Châu thấy cô nhìn chằm chằm vào bình hoa, trong lòng có chút chột dạ, nhắc nhở.
Nói xong, anh ta dùng đũa gắp cho cô một miếng sườn xào chua ngọt.
Bạch Hoài An rất thích ăn đồ chua ngọt, anh ta tìm đầu bếp nữ có tay nghề tốt nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244188/chuong-450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.