Bạch Hoài An thoát khỏi tâm trạng không tốt của mình, bỗng nhảy xuống giường, cố gắng lau nước mắt rơi, không thể để cho Lâm Bách Châu nhìn tâm trạng mình không tốt.
Nhưng cô mới khóc đến mức như thế, sao có thể che giấu cho được.
Hai gò má và chóp mũi Bạch Hoài An đỏ bừng, vành mắt hồng hồng, mí mắt hơi sưng, nhìn qua khiến người ta yêu mến cực kỳ.
Lòng Lâm Bách Châu chợt thấy chua xót, để mâm trên tay xuống, nhanh chân đi đến trước mặt Bạch Hoài An, bàn tay cô gò má cô lên, mặt mũi ân cần: “Em khóc…”
Bạch Hoài An lùi về sau, tránh mặt qua một bên, không muốn tiếp xúc thân thể với anh ta, cứng cổ nói: “Tôi không có khóc, anh đừng có đụng vào tôi!”
Lâm Bách Châu nhìn lòng bàn tay trống rỗng, xúc cảm nóng bỏng mềm mại vừa rồi như chưa từng xuất hiện, khiến cho lòng anh ta trở nên trống rỗng.
Anh ta cúi đầu, ngón tay chạm vào đường may của quần, vì khẩn trương mà ma sát hai cái, trong lòng có chút khổ sở.
Hoài An chê anh ta, cô không muốn anh ta động vào mình.
Lần trước nghe cô nói như thế, là khi ở bệnh viện, cô nói với Hoắc Tùng Quân như thế.
Bởi vì Hoắc Tùng Quân không tin lời cô nói.
Mà lần này, những lời này lại nói với anh ta.
Bạch Hoài An ghét anh ta sao?
Lâm Bách Châu khẩn trương nhìn cô, môi giật giật, giống như là muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra.
Anh ta quay người cầm mâm thức ăn mình mới bưng tới, bày thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244187/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.