Chương 448:
Ngay khi Hoắc Tùng Quân nói ra câu này, cả phòng khách hoàn toàn tĩnh lặng.
Mẹ Lâm vô thức muốn phản bác: “Bách Châu có gì mà không ngoan, nó từ nhỏ không ăn cướp ăn trộm gì, cũng chẳng làm loạn hay gây ra rắc rối, nó..”
Khi bà ấy nói đến đây thì dừng lại một lúc rồi đột nhiên mím chặt môi, không thể nói được nữa.
So với hầu hết các đàn em trong nhóm, Lâm Bách Châu quả thực hơn hẳn, ngoại hình ưa nhìn, tính tình hiền lành, làm việc rất xuất sắc, không bao giờ gây phiền phức cho gia đình, cũng không để người lớn phải xử lý vụ gây rối nào cả.Anh ta cũng không có thói quen gì xấu.
Từ nhỏ anh ta đã được coi như con nhà người ta, hầu như tất cả phụ huynh quen biết đều không có điều gì phàn nàn về cậu hai nhà họ Lâm mà còn bắt con họ học theo Lâm Bách Châu.
Nhưng đấy là những người khác sẽ bị biểu hiện bên ngoài của Lâm Bách Châu mê hoặc nhưng họ là bố là mẹ sao có thể không biết tính cách thật sự của Lâm Bách Châu?
Lâm Bách Châu là con trai thứ hai trong gia đình, sinh thiếu tháng, từ nhỏ đã yếu ớt, người nhà đều coi anh như tấm kính mỏng manh để bảo vệ. Bác sĩ nói phải chú ý sức khỏe của anh ta, không được để tâm lý bị kích động, sợ hãi quá mức.
Rất nhiều người đều cho rằng trong hai đứa trẻ thì đứa trẻ yếu ớt hơn, cần bảo vệ hơn sẽ nhận được nhiều sự quan tâm hơn từ bố mẹ, quả đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244186/chuong-448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.