Diệp Lan sau khi nghe được những lời nói ghét bỏ của Hoắc Tùng Quân trước khi rời đi trong lòng cảm thấy vừa tức giận vừa bối rối.
Cô vốn dĩ còn muốn nói với Hoắc Tùng Quân rằng khi Lâm Bách Châu yêu cầu cô đổi quần áo với Bạch Hoài An, cả hai đều rất quân tử, không hề nhân cơ hội để làm nhục Bạch Hoài An.
Nhưng nhìn thấy cảnh này, cô không quyết định không nói nữa.
Cô sẽ không nói cho Hoắc Tùng Quân biết, để anh ta lo lắng chết đi!
Bạch Hoài An choáng váng tỉnh dậy, mở mắt ra, nhưng trước mắt hoàn toàn là một màu đen.
Cô sững sờ một lúc, trong lòng có hơi hoảng hốt, tưởng rằng bản thân trở lại những năm tháng bị mù.
Nhưng trong giây tiếp theo, cô đã phản ứng lại, trước mắt cô bị một tấm vải đen chặn lại, tay chân cũng bị trói, lúc này cô đang bị người nào đó ôm vào lòng.
Trong tư thế ôm công chúa.
Bạch Hoài An có vẻ mặt bình tĩnh, vì từng trải qua thời gian mù lòa nên ngũ quan của cô nhạy cảm hơn người thường rất nhiều, cô gửi thấy mùi thuốc bắc quen thuộc, bên tai có tiếng tim đập dữ dội, cùng với âm thanh của hơi thở nóng bỏng trên đỉnh đầu.
Không nghỉ ngờ gì nữa, người đang ôm cô là Lâm Bách Châu.
Cô nhớ lại cảnh tượng trước khi ngất đi, trái tim như chìm xuống tận đáy.
Lâm Bách Châu đã phụ lòng tin tưởng của cô, anh ta thực sự đã lừa cô. Lúc đó Bạch Hoài An thật sự cho rằng Lâm Bách Châu đã buông tha mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244185/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.