Diệp Lan nằm trên mặt đất thở hổn hển, còn bố mẹ Hoắc thì đứng ngây ra tại chỗ, bác sĩ gia đình cũng bị sốc vì biến cố này, không dám bước vào phòng Hoắc Tùng Quân cũng không có tâm trí quan tâm đến bọn họ, trong đầu anh lúc này chỉ toàn là lời mẹ vừa nói, Lâm Bách Châu ôm một người phụ nữ rời đi rồi.
Nếu Diệp Lan ở đây, đang mặc váy cưới của Hoài An, thì người phụ nữ mà Lâm Bách Châu Bế đi… chính là Hoài An!
Vừa nghĩ đến đây, đôi mắt của Hoắc Tùng Quân liền đỏ hoe, anh lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Triệu Khôi Vĩ.
Triệu Khôi Vĩ cả ngày hôm nay phụ giúp chuẩn bị cho bữa tiệc, vừa mới về đến nhà thì nhận được điện thoại từ ông chủ, vẻ mặt có chút bối tối.
Bây giờ bữa tiệc đã kết thúc, đáng lẽ ra ông chủ nên cùng bà chủ tận hưởng khoảnh khắc của hai người chứ, tại sao lại nghĩ đến việc gọi điện cho anh.
Triệu Khôi Vĩ cảm thấy tình huống này có gì đó sai sai, vẻ mặt hơi sững sờ, quả nhiên khi vừa bắt máy, anh liền nghe thấy giọng nói lạnh sống lưng của Hoäc Tùng Quân: “Triệu Khôi Vĩ này, Lâm Bách Châu đã nhân lúc hỗn loạn đưa Bạch Hoài An đi rồi, cậu ngay lập tức đi tìm dấu vết của anh ta cho tôi, phải tìm ra anh ta trong thời gian ngắn nhất cho tôi, nếu phát hiện ra dấu vết của anh ta thì nhất định phải bảo vệ sự an toàn cho Hoài An” Nói xong anh ta liền cúp điện thoại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244184/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.