Trương Kim Liên đúng lúc gặp thoáng qua Lâm Bách Châu, mũi giật giật, ngửi thấy một mùi hương quen thuộc liền nhìn sang.
Đúng lúc nhìn thấy bóng lưng cao lớn thẳng tắp của Lâm Bách Châu, trong ngực anh ta cẩn thận lại ôn nhu ôm một người con gái, từ góc độ của Trương Kim Liên, chỉ có thể nhìn thấy làn váy hồng nhạt lay động, theo động tác bước đi của Lâm Bách Châu mà rung động lộ ra đôi chân nhỏ trắng muốt.
Đôi chân nhỏ kia mang một đôi giày cũng màu, tinh tế thẳng tắp, da trắng như tuyết nhãn nhụi, phối hợp với tư thế ôm công chúa, nhìn qua rất giống như bức tranh trong truyện manga vậy.
“Không nghĩ tới cậu hai nhà họ Lâm này còn rất biết thương hương tiếc ngọc.” Trương Kim Liên tự lẩm bẩm.
Trước đây cô ấy ở trong yến hội, cũng thấy bên người Lâm Bách Châu dắt theo cô gái mặc lễ phục màu hồng phấn đó, lúc đó không nhìn ra quan hệ của hai người có bao nhiêu thân mật.
“Chẳng lẽ là trước mặt người khác nên thấy xấu hổ?” Trương Kim Liên lẩm bẩm, quay đầu đã ném chuyện này ra sau đầu.
Lúc này các tân khách đã lục tục rời khỏi, bố mẹ Hoắc đứng ở cửa, vẻ mặt tươi cười.
Thấy Lâm Bách Châu ôm mình bạn gái đi tới, dáng tươi cười sửng sốt một chút, nhưng mà chỉ trong nháy mắt, lại khôi phục bình thường.
“Bách Châu, sao cậu không chờ anh cậu cùng về chung?” Mẹ Hoắc cười hỏi, vừa nói vừa nhìn cô gái trong ngực anh ta.
Cô gái đó tóc tái rối loạn, che lại phần lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244183/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.