Lâm Bách Châu nghe vệ sĩ nói như vậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía anh ta.
Người vệ sĩ nhận ra mình nhiều chuyện, cúi đầu cung kính rồi ngậm miệng lại.
Sau đó Lâm Bách Châu thu lại ánh mắt, nhìn về hướng Bạch Hoài An rời đi, vẻ mặt ngẩn ngơ.
Tại sao không tự mình đưa cô ấy trở về?
Vì anh ta sợ bản thân trên đường đưa cô ấy trở về sẽ không nỡ thả cô ấy đi, sẽ thay đổi chủ ý, làm ra những việc khiến cô ấy thất vọng.
Còn về việc tại sao không nói cho gia đình Hoắc biết?
Chuyện này anh ta đã làm chính là đã làm, không cần thiết dùng cái này để che giấu sai lầm của mình, cơn giận của nhà họ Hoắc, Hoäc Tùng Quân, bất luận là cái gì, anh ta cũng đều chịu.
Khi Bạch Hoài An chạy ra đến cửa, cảm giác khuôn mặt mình có chút lạnh, cô đưa tay sờ lên mặt, không biết từ khi nào nước mắt đã chảy dài.
“Lâm Bách Châu…”
Cô tự lẩm bẩm một mình, chuẩn bị bắt taxi trở về nhà, cảm thấy túi váy căng phồng, cô sững người một lúc rồi lấy đồ trong túi ra.
Đó là một tập tiền giấy còn mang theo hơi ấm, có lẽ Lâm Bách Châu nhét vào khi anh ta ôm cô.
Anh ta thậm chí còn chuẩn bị những thứ này.
Bạch Hoài An không biết tâm trạng của bản thân mình lúc này như thế nào, tóm lại là nó rất phức tạp.
Cô chưa kịp suy nghĩ nhiều, định bắt taxi rời đi thì đột nhiên một người đàn ông da ngăm đen, ăn mặc rách rưới lao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244190/chuong-454.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.