Hoắc Tùng Quân cảm nhận được một ánh mắt vô cùng mạnh mẽ, quay đầu lại nhìn với ánh mắt sắc bén, thì liền bắt gặp ánh mắt của NCô Thành Nam.
Đương nhiên, anh cũng nhìn thấy được sự căm hận sáng rực trong mắt anh ta.
Hoäc Tùng Quân rất hiểu NCô Thành Nam, nhìn thấy Trương Kim Liên bên cạnh Bạch Hoài An, liền hiểu được người này đang muốn gì.
Anh cong môi khinh thường, bật ra một tiếng cười lạnh.
NCô Thành Nam bị nụ cười khinh thường của anh làm cho bối rối, anh ta căn chặt môi dưới, khó khăn đưa mắt đi chỗ khác.
Hận thù trong lòng ngày càng lớn, anh ta đã thề, sớm muộn gì cũng sẽ giãm Hoắc Tùng Quân dưới chân, bóp nát toàn bộ kiêu ngạo của anh ta.
Hoäắc Tùng Quân không có tâm trạng nhìn người như chó chết chủ này, quay đầu kéo ngón tay Bạch Hoài An, lúc nhìn qua đây, ánh mắt của anh đã dịu xuống.
“Hoài An, về nhà thôi, ông nội và những người khác đang đợi chúng †a trên xe.”
Bạch Hoài An gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt với Trương Kim Liên và những người khác.
lên xe rời đi, Trương Kim Liên vẫn chưa thỏa mãn chậc chậc vài tiếng: “Mùi hương trên người Hoài An thạt thơm, lát nữa con sẽ hỏi cô ấy đang dùng nước hoa gì.”
Mẹ Trương nhìn dáng vẻ đơn thuần của con gái, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: “Con đó, bao giờ mới có thể thay đổi tính tình của mình, trở nên chín chắn và trưởng thành hơn”
Trương Kim Liên nghiêng đầu nhìn bà với vẻ mặt khó hiểu.
Bố Trương thở dài:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244175/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.