Mẹ An bị ánh mắt Ngô Thành Nam dọa cho khiếp sợ, cuối cùng vẫn là rụt cổ lại, không dám kêu gào nữa.
Ông cụ Ngô mắt không thấy tâm không phiền, kêu người kéo bà ta ra ngoài.
Không còn nhìn thấy người gây rối nữa, cuối cùng thì ông ta cũng có thể thả lỏng tâm trạng. Lúc này mới nhớ tới ba người nhà họ Trương, nhớ tới Trương Kim Liên.
Ông ta đảo mắt tìm kiếm xung quanh thì phát hiện ra Trương Kim Liên, bố Trương và mẹ Trương đang đứng dưới sân khấu, gần như trộn lẫn trong nhóm khách mời và không hề đến gần sân khấu.
Ông cụ sững sờ một lúc, đột nhiên trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Ông ta nở một nụ cười một cách cứng nhắc, cố gắng khiến mình phải lộ ra một mặt hiền lành, nói với Trương Kim Liên: “Đứa trẻ ngoan, mọi thứ đã được giải quyết rồi, tiếp tục cử hành lễ đính hôn đi được rồi: Nói xong thì vẫy tay với Ngô Thành Nam.
Ngô Thành Nam lại ngoan ngoãn đi về phía sân khấu với thái độ kính cẩn, thế nhưng Trương Kim Liên lại vẫn không hề nhúc nhích.
Cô ta giương cằm lên, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói trong trẻo nhưng lại nói ra một câu câu mạnh mẽ: “Thành thật xin lỗi ông cụ Ngô chứ lễ đính hôn này không có cách nào để có thể tiếp tục tiến hành được nữa rồi”
Lời này vừa nói ra là cho cả hiện trường xôn xao hẳn lên, ngay cả khách mời cũng không hề ngờ tới rằng đã giải quyết xong chuyện người tới gây sự rồi, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244174/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.