Trong nhà họ Hoắc, ngoại trừ ông nội Hoắc không ai thích ăn loại quả hạnh chua loét này. Hoắc Tùng Quân nghe thấy cũng kinh ngạc nhìn Bạch Hoài An, anh biết Hoài An thích ăn đồ ngọt nhất, với lại cũng chưa từng thấy cô thích ăn quả hạnh.
Bạch Hoài An hơi khựng lại một chút, nhìn quả hạnh rất tươi trong tay, trong miệng vô thức tiết ra nước bọt: “Khả năng là em khát quá rồi, mà quả hạnh nhà mình lại rất tươi, chỉ ngửi thôi đã thơm nức rồi, trời nóng thế này, ăn một ít hạnh cảm giác cả người đều thoải mái hẳn”
Mẹ Hoắc nghĩ thấy cũng phải, bọn họ vừa từ ngoài về, mặt trời chói chang, ngửi thấy mùi chua chua của quả hạnh cũng cảm thấy hơi thèm.
“Mẹ cũng thử xem” Bà vừa nói vừa cầm một quả hạnh tròn vo lên, cắn một miếng liền bị chua đến mức mặt mày co rúm lại.
Bạch Hoài An nhìn thấy bộ dạng này của bà không nhịn được khẽ bật cười, vội vàng cầm lấy quả hạnh đang ăn dở trong tay bà.
“Mẹ vẫn nên ăn mấy trái cây ngọt ngọt thì hơn”
Mẹ Hoắc ngượng ngùng cầm lên một trái anh đào, bỏ vào miệng, nước nhiều mà ngọt lịm làm nhạt đi vị chua trong miệng, vừa đỡ một chút, lại nhìn thấy Bạch Hoài An cầm quả hạnh ăn, cảm thấy răng của mình như muốn tê buốt.
“Hoài An, mẹ ngày trước lúc mang thai Tùng Quân cũng thích ăn quả hạnh chua, nhưng sau khi sinh nó thì gần như không đụng đến nữa.
Bà còn đang nhớ lại chuyện ngày xưa, Hoắc Tùng Quân đột nhiên khựng lại một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244176/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.