Tuy nhà họ Ngô và nhà họ Hoắc không ưa nhau mấy, nhưng ở trong cùng một giới, ít nhiều gì cũng có chút quan hệ lợi ích, cho dù là vì mặt mũi, nhà họ Ngô cũng không thể không gửi thiếp mời cho nhà họ Hoắc.
Thời điểm nhà họ Hoắc đến không sớm cũng không muộn, nhưng xe vừa đến đã hấp dẫn vô số ống kính, khách mời cũng đồng loạt liếc nhìn, về phía cửa xe của bọn họ.
Xe của bố Hoắc, mẹ Hoắc ở phía trước nên hai người là người đầu tiên đi xuống, sau đó bọn họ đứng ở cửa xe đỡ ông nội Hoắc xuống xe.
Bạch Hoài An còn ngồi bên trong xe, xuyên qua song cửa nhìn thấy bên ngoài rất nhiều đèn flash chĩa về phía ba người chớp liên hồi, không biết tại sao trong lòng có chút hồi hộp. Lần trước khi tham gia tuần lễ thời trang Paris, bị bao nhiêu phóng viên trong ngoài nước chụp hình, cô cũng không hề hồi hộp hay căng thẳng, nhưng hôm nay là ngày cô, với tư cách là vị hôn thê của Hoắc Tùng Quân, con dâu chính thức cùa nhà họ Hoắc, lần đầu tiên xuất hiện trước ống kính. Cô sợ bản thân có gì sơ sẩy sẽ đem lại tiếng xấu cho nhà họ Hoắc và Hoắc Tùng Quân. Trong khi cô còn đang suy nghĩ lung tung, thì Hoắc Tùng Quân đã vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô. Trong đôi mắt lạnh lùng hờ hững kia lại lộ ra sự dịu dàng vô bờ, giống như đại dương đem mênh mông có thể đem cô nhấn chìm.
“Hoài An, chúng ta phải xuống xe rồi”
Chỉ một ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244166/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.