Bạch Hoài An cầm ly đồ uống mát lạnh uống một ngụm, do dự một lúc, rồi vẫn nói với Trương Kim Liên: “Kim Liên, còn chưa đến mười ngày nữa là cô sẽ phải đính hôn với Ngô Thành Nam rồi, cô nên biết, nhà họ.
Hoắc, tôi và Hoắc Tùng Quân đều không hợp với Ngô Thành Nam lắm.
Nói một cách chính xác thì không phải là không hợp mà thực tế là thế như nước với lửa.”
Trương Kim Liên gật đầu: “Em biết, trong giới chúng ta làm gì có bí mật, lần trước thái độ của Thành Nam đối với hai người, em cũng đã tận mắt nhìn thấy rồi”
“Vậy cô vì sao còn tiếp xúc với tôi?” Bạch Hoài An hỏi.
Cô bé này chẳng lẽ lại không sợ nhà họ Ngô gây khó cho mình sao?
Bạch Hoài An thật sự không muốn Trương Kim Liên vì mình mà gặp phiền toái. Tuy rằng cô cảm thấy một cô bé đáng yêu như Trương Kim Liên phải gả cho Ngô Thành Nam thật quá đáng tiếc, nhưng đây là cuộc.
hôn nhân do nhà họ Ngô và nhà họ Trương cùng quyết định, thiệp đính hôn cũng đã phát rồi, e rằng rất khó có thể thay đổi.
Trương Kim Liên nghe vậy ngước đầu lên nhìn cô, híp mắt cười nói: Em thích chị, cho nên muốn kết thân với chị, cho dù có bị mắng thì em vẫn thích chị”
Bạch Hoài An bị mấy câu nói này cùng nụ cười trên môi cô bé làm cho trong lòng không khỏi khế rung động.
Nhìn thấy bộ dạng sững sờ của cô, Trương Kim Liên nói: “Chị đừng thấy em bình thường thế này, thật ra con người em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244165/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.