Bạch Hoài An nhớ đến lần đầu tiên bản thân gặp Châu Hữu Thiên, điệu cười của anh ấy rất vô duyên, không những thế anh ấy còn có những hành động ngỗ ngược, thậm chí còn có những điệu bộ như một công tử nhà giàu.
Cách nói chuyện và tác phong làm việc mang lại cho người khác cảm giác như bất cần đời giữa cái xã hội này.
Nhưng mà hiện tại, dung mạo vẫn tuấn tú như vậy, nhưng khí chất của anh đã thay đổi một cách long trời lở đất, mắt thường cũng có thể thấy được rằng đã thành thục trưởng thành hơn rất nhiều, toàn bộ khí chất phong lưu trên người trước đây đều biến mất, khiến cho người ta vô cùng cảm thán.
Hai má hơi gầy lại, càng thêm lộ ra những góc cạnh sắc sảo của anh ấy, nhưng khí sắc lại có vẻ không tốt, trong mắt hiện lên tia máu đỏ, làm lộ rõ vẻ mặt đặc biệt mệt mỏi của anh.
Khi Bạch Hoài An nhìn thấy anh như vậy, lửa giận trong lòng cũng đã nguôi đi rất nhiều.
Những loại vấn đề về tình cảm vốn dĩ không thể nào phân biệt được là ai đúng ai sai, Châu Hữu Thiên chỉ là nhất thời sa sút tinh thần, cũng như là bị Ngô Tiêu Thi làm cho mờ mắt.
Hơn nữa ngay cả bản thân Sở Minh Nguyệt cũng biết rất rõ ràng rằng mình có lỗi trong chuyện tình cảm này.
Loại chuyện như thế này rất khó để có thể nói rõ được.
Trước ánh mắt của Hoắc Tùng Quân và Lâm Bách Vĩ, Bạch Hoài An lúng túng nói: “Được rồi, chuyện này tạm thời gác lại đã, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244167/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.