Khi trong lòng nghĩ đến điều này, cô không khỏi thốt lên.
Vừa dứt lời, mấy người họ đều nhìn về phía Bạch Hoài An.
Hoắc Tùng Quân hỏi: “Hoài An, em nói đã nhìn thấy ông ta?”
Bạch Hoài An cầm lấy thông tin, cẩn thận nhìn chằm chằm vào Diệp Văn Bình trong tấm ảnh, hít một hơi rồi trầm ngâm nói: “Em không thể nói được, chỉ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ mình đã nhìn thấy ông ta ở đâu”
Cô thấy trong lòng có chút rối rắm, cứ có cảm giác phải làm rõ loại quen thuộc này, điều này đối với cô mà nói rất quan trọng.
Nhưng cô vắt óc cũng không thể nhớ mình đã nhìn thấy người này ở đâu.
Thấy sắc mặt cô trở nên nhăn nhó, có vẻ việc nhớ lại vô cùng khó nhọc, Hoắc Tùng Quân vội nắm tay cô an Không nhớ được thì đừng nhớ nữa, ông nội và anh đã có biện pháp đối phó rồi. Mục tiêu của họ rốt cuộc là gì, chẳng bao lâu nữa sẽ sáng tỏ thôi”
Mẹ Hoắc cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, đừng lo lắng quá, bây giờ không nhớ ra được, biết đâu một lúc nào đó sẽ nhớ ra”
Ông nội và bố Hoắc cũng khuyên nhủ đôi câu: “Nhiều người có ngoại hình rất giống nhau, có thể là con đã gặp trên đường, để ý kỹ nên mới thấy quen mắt”
Bạch Hoài An tiếp nhận ý tốt của họ, nhưng vẫn cúi đầu trầm ngâm.
Thật sự rất quen, nhưng sao cô không thể nhớ ra chứt Chẳng lẽ là đã từng gặp trên phố thật, chính vì vậy mà cô mới cảm thấy quen thuộc?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244152/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.