Khi đến mộ của bố và mẹ Bạch, Bạch Hoài An quan sát một chút.
Bia mộ đã được lau sạch sẽ, trước mộ trồng rất nhiều cây xanh, lá rụng cũng đã được quét dọn, người coi mộ thực sự rất chu đáo.
Nhìn đến di ảnh của bố mẹ, Bạch Hoài An chợt bừng tỉnh, hai mắt ươn ướt: “Bố mẹ, con gái tới thăm hai người đây”
Giọng cô hơi nghẹn ngào nhưng trên mặt vẫn cố nở một nụ cười: “Mấy tháng nay con ra nước ngoài tham gia tuần lễ thời trang Paris.
Buổi biểu diễn rất thành công, rất nhiều người thích con, tác phẩm của con cũng nhận được rất nhiều khen ngợi. Con gái đã không phụ sự dạy dỗ của bố mẹ”
Cô kể lại tình hình gần đây của mình, sau đó nắm lấy tay Hoắc Tùng Quân, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ: “Con và Tùng Quân sắp đính hôn. Sau này con sẽ không phải là bà Hoắc vô danh nữa, con đã được nhà họ Hoắc thừa nhận, được Tùng Quân yêu thương. Bố mẹ đừng lo, có rất nhiều người yêu quý con”
Hoắc Tùng Quân liếc nhìn cô, vẻ mặt dịu dàng, đợi cô nói xong liền nhìn về phía bia mộ.
Anh lấy từ trong áo ra hai tấm thiệp mời đặc biệt rồi đặt chúng trước bia mộ của họ.
Bạch Hoài An sững sờ khi nhìn thấy động tác này: “Đây, đây là?”
“Đây là thiệp mời anh gửi cho bố mẹ vợ, phải cho họ biết rõ là chúng ta thực sự sắp đính hôn, như vậy họ mới yên tâm được”
Hoắc Tùng Quân là một người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng anh vẫn cẩn thận làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244153/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.