Hoắc Tùng Quân nhìn bóng lưng Bạch Hoài An phía trước, vẻ mặt có chút trống rỗng: “Chỉ là trực giác thôi, người này cho con một cảm giác không được tốt”
“Hơn nữa, con cũng điều tra được một số chuyện. Người được gọi là ân nhân cứu mạng có thể là Ngô Thành Nam, người đã cố ý gửi Diệp Văn Bình cho con.”
“Ngô Thành Nam?” Bố Hoắc sửng sốt một chút rồi kêu lên.
“Tên nhóc kia dám ra tay với nhà họ Hoắc, lại còn can thiệp vào chuyện này, thật là không thể chịu nổi nữa!”
Bố Hoắc nghiến răng, vẻ mặt nghiêm nghị và lạnh lùng: “Lúc đó, đáng nhẽ phải ra tay tàn nhẫn hơn, khiến cậu ta hoàn toàn sợ nhà họ Hoắc, sợ cả con, vậy thì cậu ta mới không dám làm mấy chuyện như vậy nữa”
Hoắc Tùng Quân nghe vậy thì lắc đầu: “Ngô Thành Nam là kiểu càng bị chèn ép thì càng mạnh, anh ta không những không an phận mà còn cố tìm cơ hội trả đũa”
Anh nhìn bố Hoắc, nói một cách thản nhiên và bình tĩnh: “Sở dĩ Ngô Thành Nam giở chiêu này ra là vì anh ta biết vết thương ở chân mình có liên quan đến con”
Bố Hoắc sững sờ một lúc, không nói được lời nào.
Nếu không phải có kết quả khám sức khỏe của con trai, ông còn tưởng Hoắc Tùng Quân bị liệt cơ mặt. Khi nói chuyện, trên mặt không hề có một chút cảm xúc, tựa như không có chuyện gì có thể lay động được anh.
“Vậy thì chắc Ngô Thành Nam hận con lắm” Bố Hoắc thở dài, võ võ vai anh: “Vê sau con phải cẩn thận, bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244151/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.