Sở Minh Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ tinh ranh của Bạch Hoài An, cười khẽ một tiếng, cầm lấy một chiếc bánh trứng trên bàn rồi nhét vào miệng cô.
“Được rồi, ngừng nói vấn đề này đi, cậu đừng quan tâm đến chuyện của tớ nữa, hai chúng ta người tám lạng người nửa cân. Cậu chỉ mới trải qua một đoạn tình cảm với Hoắc Tùng Quân mà thôi, có thể gặt được.
kinh nghiệm nào chứ”
Bạch Hoài An lặng lẽ cắn chiếc bánh trứng ngọt ngào, không dám nói cho cô ấy biết bên cạnh cô ấy đang có một con sói đuôi to rình rập, nói không chừng lúc nào Sở Minh Nguyệt không cẩn thận lơ là một chút là sẽ bị con sói đó tha đi.
Trước khi tới chỗ Bạch Hoài An, tâm trạng của Sở Minh Nguyệt khá nặng nề, nhưng khi cô ấy rời đi, tâm trạng đã trở nên tốt hơn rất nhiều.
Thời gian trôi qua rất nhanh, buổi sáng Hoắc Tùng Quân đã nói rằng sẽ đưa cô trở về nhà họ Hoắc sau khi tan tâm, cho nên cô lập tức gọi xe đến công ty.
Bạch Hoài An đứng ở cửa khu chung cư chờ anh, nhìn thấy chiếc xe từ xa chạy tới, cô vui vẻ chạy tiến lên.
Ngay giây đầu tiên ngồi vào trong xe, cô nhét đồ vật trong tay vào.
bên trong miệng Hoắc Tùng Quân.
Hoắc Tùng Quân bỗng dưng bị nhét vào miệng một cái bánh dừa viên, một chiếc bánh nho nhỏ vừa được bỏ vào trong miệng đã tan ra, vị ngọt lịm lan tỏa khắp miệng.
Bạch Hoài An nở một nụ cười còn ngọt ngào hơn hơn cả chiếc bánh dừa viên, nhìn anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244150/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.