Sở Minh Nguyệt là một người sợ tiếp xúc với tình yêu, vậy nhưng cô ấy đã tạo ra một ngoại lệ cho Châu Hữu Thiên, cố gắng ở bên anh ta.
Mặc dù không có khả năng khiến bản thân nảy sinh tình yêu khắc.
cốt với anh ta, nhưng cô ấy thật sự rất thích anh ta, khi ở cùng một chỗ với nhau cũng luôn toàn tâm toàn ý đối xử tốt với anh ta.
Cho dù người khác suy đoán về cô ấy như thế nào, cô ấy cũng sẽ không quan tâm, nhưng chỉ duy nhất mình Châu Hữu Thiên là không thể trách tội cô ấy.
Cô ấy cho rằng bản thân không có gì phải xin lỗi anh ta.
Châu Hữu Thiên ngơ ngác nhìn cô ấy, chóp mũi có hơi ửng đỏ, chua xót nói: “Vậy tại sao em lại dễ dàng buông tay anh, nói không thích anh là không thích nữa như này? Đến bây giờ anh vẫn rất thích em, vì sao em lại không thích anh nữa?”
“Em thật lòng sao? Thật sự không có ý định quay trở về bên anh nữa sao? Lần này anh cam đoan, anh hứa sẽ đối xử tốt với em, thật đó, anh thề luôn!”
Sở Minh Nguyệt thân thờ nhìn chăm chằm vào anh ta, trên mặt không có một chút biểu cảm lưu luyến nào, thậm chí còn lộ ra vẻ châm chọc.
Thật lâu sau, cô ấy mới nhẹ giọng nói câu: “Châu Hữu Thiên, rõ ràng là anh vượt quá giới hạn trước.”
Cho nên bây giờ anh ta đứng trước mặt cô ấy, liều sống liều chết xin tha thứ để làm gì chứ?
Tình cảm mãnh liệt ở trong lòng Châu Hữu Thiên chợt ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244149/chuong-411.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.