Trái tim của Sở Minh Nguyệt bỗng đập nhanh hơn vài nhịp, nhất định là Châu Hữu Thiên đã nghe thấy lời nói sẽ không trở lại bên nhau vừa rồi của cô ấy.
Tuy nhiên, Sở Minh Nguyệt không hề cảm thấy có chút chột dạ nào.
Trước đó cô ấy đã nói rõ ràng với Châu Hữu Thiên trong điện thoại rằng cô ấy sẽ không quay lại với anh ta. Chỉ là đột nhiên người được nhắc đến bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, cho nên cô ấy cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Vào giờ phút này, khi gặp mặt Châu Hữu Thiên, Ngô Tiêu Thi sợ hãi giống như nhìn thấy ma, toàn thân khế run rẩy, không dám mở miệng nói lời nào, thậm chí còn co rụt đầu lại để giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình.
Trước kia cô ta mong ước được ở cùng một chỗ với Châu Hữu Thiên nhiều bao nhiêu thì hiện giờ cô ta mong muốn được thoát khỏi anh ta nhiều bấy nhiêu.
Châu Hữu Thiên không để ý đến cô ta, chỉ lẳng lặng nhìn Sở Minh Nguyệt, một hồi lâu sau vẫn không nói lời nào.
Anh ta nghe nói Ngô Tiêu Thi đến tìm Sở Minh Nguyệt, lo lắng cô ta sẽ gây phiền phức cho Sở Minh Nguyệt, cho nên mới vứt đống công việc trong tay sang một bên, lo lắng không yên nên vội vàng chạy tới nơi này, chỉ sợ Ngô Tiêu Thi sẽ nói hươu nói vượn ở trước mặt cô ấy.
Kết quả là anh ta bất chấp trời năng chang chang, mặc kệ bản thân đổ mồ hôi đầy người chạy tới đây, cuối cùng lại nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244148/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.