Nhưng mà nó khác với lần trước.
So với lần trước vẻ mặt đầy khiêu khích, háo hức thì bây giờ trông cô ta có phần chật vật hơn, bằng mắt thường có thể thấy được sự tiều tụy, phờ phạc.
Lần trước lúc vội vàng đến gặp cô ấy, mặc dù đang đổ mồ hôi vì thời tiết nóng nực, lớp trang điểm của cô ta cũng bị nhòe đi, nhưng mà vẫn có thể thấy được sự xinh đẹp tinh tế của cô ta.
Bây giờ cô ta mặc một bộ quần áo lỏng lẻo, rộng thùng thình, không có kiểu dáng gì, cũng không trang điểm, nhìn giống như là trang điểm đơn giản, mặt mày tái mét, đôi môi nhợt nhạt, bọng mắt thâm đen, giống như là mấy ngày nay không được ngủ ngon, nhìn hết sức mệt mỏi.
Lúc Sở Minh Nguyệt bị cô ta chặn lại, cô ấy cũng không thể nhận ra được.
“Ngô Tiêu Thi, cô tìm tôi rốt cuộc là có việc gì?”
Ngô Tiêu Thi ngước mắt lên nhìn cô ấy, nhìn thấy sắc mặt cô ấy rạng rỡ, dù trong thời tiết nóng nực như thế này, nhưng mà cô ấy vẫn rất nhẹ nhàng thoải mái, rất có khí chất của tiên nữ, trong mắt cô ta tràn đầy sự không cam lòng.
Cô ta nhận nhịn rất lâu mới mở miệng nói: “Sau khi cô và Châu Hữu Thiên chia tay, tôi cũng không ở cùng anh ấy”
Cô ta nói xong, liếc nhìn biểu cảm của Sở Minh Nguyệt, muốn nhìn xem trong mắt của cô ấy có cảm xúc gì.
Nhưng mà không có, bất kì cảm xúc gì cũng không có, Sở Minh Nguyệt rất bình tĩnh, còn có một chút lạnh nhạt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244147/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.