Mặc dù Bạch Hoài An có một chút không rõ ràng lắm, nhưng mà cô cũng không nói nhiều lời, đã đã muốn rời đi rồi, xen vào chuyện của người khác cũng không hay chút nào.
Từ lúc cô đi vào phòng làm việc, thì đã có người giả vờ như đang làm việc, nhưng trên thực tế đang vụng trộm nhìn chằm chằm vào cô đang im lặng.
Bạch Hoài An rất nhạy cảm đối với những tầm mắt, rất dễ dàng cảm nhận được ánh mắt như có như không của những người này, cô cau mày lại, đi đến bàn làm việc của chính mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Động tác của cô có một chút ngoài ý muốn, có người không kìm nén được, cảm thán một tiếng: Bạch Hoài An nhìn theo nơi phát ra âm thanh, đó là một cô gái có quan hệ không tệ với cô trước đây.
“Có chuyện gì vậy?” Cô nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc, giọng nói nhẹ nhàng hỏi.
Hai má của cô gái ửng hồng, nhưng cô vẫn hỏi ra việc mà tất cả mọi người đều muốn biết: “Hoài An, cô thu dọn đồ đạc có phải là muốn chuyển phòng làm việc hay không?”
Lúc này trong lòng mọi người đều đang suy nghĩ, Bạch Hoài An được Trần Thanh Minh đối đãi đặt biệt, có phòng làm việc của riêng mình.
Đây chính là đãi ngộ riêng chỉ có đối với những người làm lâu năm có cống hiến lớn cho công ty mới có được. Thậm chí ngay cả trưởng phòng hiện tại của bộ phận thiết kế cũng phải làm ở cùng phòng làm việc với bọn họ.
Cho nên lời nói này vừa nói ra, vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244146/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.