Bạch Hoài An xua tay nói với anh ta: “Không cần phiền phức như vậy, giúp tôi làm xong thủ tục từ chức trước.”
Trần Thanh Minh nghe xong, cũng bỏ vẻ trêu đùa ở trên mặt đi, nói đến chuyện quan trọng cũng phải trở nên nghiêm túc nói: “Đã nghĩ xong rồi sao?”
“Ừ, cũng đã nói xong với nhà họ Hoắc, bọ họ đều rất ủng hộ tôi”
Bạch Hoài An biết Trần Thanh Minh hỏi như thế là đang lo lắng điều gì, mỉm cười nói.
Trần Thanh Minh gật đầu nói: “Vậy thì tốt rồi”
Từ nhỏ anh ta đã ở trong phạm vi đó mà lớn lên, anh ta rất rõ ràng chuyện có rất nhiều gia đình truyền thống, Bạch Hoài An không có bất kì bối cảnh nào, có thể gả vào nhà họ Hoắc đã là rất không dễ dàng một chút nào.
Cũng may mắn, Hoắc Tùng Quân luôn rất có chủ kiến riêng, cũng rất mạnh mẽ, đã nhận định Bạch Hoài An, vì vậy nhà họ Hoắc mới có thể dễ dàng buông tha như vậy, nhanh chóng chấp nhận cô.
Trong những nhà giàu có, mặc dù sẽ không ngăn cản người phụ nữ ra bên ngoài làm kinh doanh, nhưng mà Bạch Hoài An có một xưởng may quần áo riêng, có thể ở trong mắt những người lớn tuổi ở trong dòng họ sẽ cảm thấy rất mất thể diện.
Đây chính là điều mà Trần Thanh Minh lo lắng.
“Tôi lại không phải là ăn trộm ăn cướp mà kiếm tiền băng chính đôi tay của mình, có gì mà phải xấu hổ”
Bạch Hoài An nghe xong lời nói của Trần Thanh Minh thì cúi đầu cười tiếng, vẻ mặt không chút nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244145/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.