Tuy rằng Diệp Văn Bình giả bộ rất giống, hỏi vấn đề gì cũng có thể trả lời, cũng có thể đem mọi chuyện ngày hôm đó, những chuyện đã trải qua kể hết, thế nhưng sơ hở cũng rất nhiều.
Mặc dù bây giowf không có chứng cứ xác thực,thế nhưng chỉ cần người sáng suốt vừa nhìn cũng biết rằng người này tuyệt đối cũng không phải ân nhân cứu mạng trước đây.
Ngô Thành Nam muốn dùng người này giấu diếm Hoắc Tùng Quân, cũng không có khả năng thực hiện.
Anh ta và Hoắc Tùng Quân tiếp xúc nhiều năm như vậy, coi nhu là từ nhỏ liền quen biết, hản là đối với Hoắc Tùng Quân rất hiểu rõ, vì sao còn muốn để cho người có sơ hở lớn như vậy qua đây!
Hoắc Tùng Quân nghe vậy ánh mắt sâu lại: “Cho nên tôi mới đưa Diệp Văn Bình đặt ở dưới mí mắt, nếu như có âm mưu gì cũng có thể biết trước tiên, sẽ không bị người kiểm soát”
Chỉ là…
Trong lòng Hoắc Tùng Quân luôn luôn có chút bất an.
Ngô Thành Nam tâm tư âm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn lại hết sức giả dối, quả thục như Bạch Hoài An nói như vậy, anh ta đối với mình hết sức quen thuộc, làm sao sẽ để sơ hở lớn như vậy.
Đang suy nghĩ say sưa, đột nhiên nghe được tiếng uống nước canh ở đầu bên kia.
Hoắc Tùng Quân theo tiếng nhìn sang, thấy Bạch Hoài An đang cầm một chiếc bát còn lớn hơn mặt của cô, uống canh.
Sau khi uống xong, trên mặt hiện ra nụ cười thỏa mãn, dáng vẻ hết sức thỏa mãn.
Anh nhịn không được nở nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244144/chuong-406.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.