Đêm nay, Hoắc Tùng Quân đúng là có chút chừng mực, nhưng vẫn khiến Bạch Hoài An mệt đến mức không nhấc nổi một ngón tay.
Cô mệt mỏi đến ngủ thiếp đi.
Việc thu dọn tàn cuộc vẫn là do Hoắc Tùng Quân làm, rõ ràng anh đã mất rất nhiều sức, nhưng trên mặt lại không có chút nào mệt mỏi nào, ngược lại là tràn đầy sinh lực.
Cuối cùng, anh mãn nguyện ôm lấy cô từ phía sau, căm đặt lên vai cô, lúc chìm vào giấc ngủ, trên khuôn mặt luôn lạnh lùng còn vẽ lên một nụ cười.
Sáng sớm hôm sau, Hoắc Tùng Quân lại là người mở mắt trước.
Không nỡ đánh thức Bạch Hoài An, anh mặc lại bộ đồ ngủ cho cô, bế ngang người cô như ngày hôm qua rồi đưa đến cửa nhà Sở Minh Nguyệt.
Trên đường có một người lớn tuổi đang ra ngoài đi dạo, nhìn dáng vẻ của hai người còn sững sờ hồi lâu.
Hoắc Tùng Quân da mặt dày, bế Bạch Hoài An không thèm chớp mắt, trong lòng thầm cảm thấy may mắn là Bạch Hoài An còn chưa tỉnh, nếu bây giờ tỉnh lại, có lẽ cô sẽ lại xấu hổ chết mất.
Đến cửa nhà Sở Minh Nguyệt, anh đặt Bạch Hoài An xuống, nhéo đôi má mềm mại của cô: “Hoài An, dậy nhanh lên”
Bạch Hoài An mơ màng tỉnh dậy, đối diện với khuôn mặt anh tuấn của Hoắc Tùng Quân đang phóng to trước mắt, cô sửng sốt một hồi, nhìn xung quanh mới phát hiện mình đã trở lại cửa nhà Sở Minh Nguyệt.
Cô tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tại sao em lại ở đây?”
Nếu không phải cơ thể cô có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244138/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.