Hoắc Tùng Quân ra khỏi quán bar, nhìn thấy Lâm Bách Vĩ đang vất vả ép Châu Hữu Thiên vào trong xe của mình, mệt đến thở phì phò.
Anh vội vàng tiến lên giúp đỡ, hai người cùng nhau dìu Châu Hữu Thiên lên ghế phụ rồi thắt dây an toàn cho anh ta thật chặt.
“Tên nhóc này ăn gì lớn lên không biết? Sao lại nặng như vậy? Bình thường nhìn còn tưởng gầy lắm chứ” Nhìn Châu Hữu Thiên đang nhắm nghiền mắt dựa vào ghế phụ, mồm còn khẽ lẩm bẩm, Lâm Bách Vĩ tức giận phàn nàn.
Hoắc Tùng Quân vỗ võ vai anh ta: “Giao cậu ấy cho cậu đấy, tôi về trước đây.”
Khi anh giơ tay lên, Lâm Bách Vĩ đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, vội gọi Hoắc Tùng Quân lại: “Tôi nhớ anh uống không nhiều, sao mùi rượu trên người lại nồng nặc như vậy, anh còn lái xe được không?”
Hoắc Tùng Quân chỉ vào quần áo còn hơi ẩm trên người, nhướng mày: “Tôi cố ý đổ đấy”
“Hả?” Lâm Bách Vĩ nhăn mặt khó hiểu.
Hoắc Tùng Quân nói: “Tôi vừa nói rồi, tôi muốn đi tìm Hoài An nhà tôi, đây là một cái cớ tốt”
Nói xong thì cười thần bí, xoay người đi về phía xe của mình.
Lâm Bách Vĩ ngơ ngác nhìn bóng lưng Hoắc Tùng Quân, thật lâu mới hiểu được ý của anh, cảm thán một tiếng: “Hoắc Tùng Quân ơi là Hoắc Tùng Quân, lúc bé đã ranh ma, lớn lên còn thêm cái tính vô liêm sỉ”
Hoắc Tùng Quân, người bị Lâm Bách Vĩ mắng thầm, lúc này đã ung dung lên xe trở về với khu nhà ở.
Anh không về nhà, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244137/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.