Hoắc Ngô Thành Nam nghe thấy thanh âm kinh ngạc khó tin của Diệp Lan thì bật cười hài lòng. Anh ta nhìn Diệp Văn Bình, nói: “Xem ra mấy ngày nay ông được huấn luyện rất tốt, ngay cả con gái ông cũng không nhận ra”
Diệp Văn Bình mỉm cười dè dặt với anh ta, khí chất rất tao nhã, khuôn mặt nhân hậu, tốt hơn rất nhiều so với dáng vẻ co ro cúm rúm khi mới đến.
Chỉ cần khoác lên mình bộ vest và đứng đó cũng có thể đánh lừa người khác, màn biến hình vô cùng thành công.
Ngô Thành Nam đi vòng quanh ông ta hai lần, tấm tắc khen ngợi: “Giống, đã giống hơn rồi”
Hầu như đã không còn sơ hở nào nữa, nếu tiếp tục phát huy được như vậy, cho dù nhà họ Hoắc có nghi ngờ cũng không đưa ra được chứng cứ gì, chỉ có thể thừa nhận người ân nhân này mà thôi.
“Ngày mai ông trực tiếp đến gặp nhà họ Hoắc, cứ làm theo kế hoạch mà chúng ta đã bàn, đừng để lộ tẩy”
Diệp Văn Bình gật đầu, nghiêm nghị nói: “Vâng, cậu chủ”
Nhìn dáng vẻ lịch sự của ông ta, Ngô Thành Nam càng thêm hài lòng. Anh ta liếc nhìn Diệp Lan vẫn đang đứng yên tại chỗ, nói: “Còn ngẩn ra làm gì? Cô cũng phải chuẩn bị đi, hoàn thành nhiệm vụ càng sớm càng tốt, phá hỏng mối quan hệ của hai người họ”
Diệp Lan lúng túng gật đầu rồi cúi xuống, trong mắt thoáng hiện lên vẻ bối rối.
Nó thực sự quá khó khăn, cô ta không có bất kỳ manh mối nào, mối quan hệ giữa hai người quá ăn ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244139/chuong-401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.