Ngô Tiêu Thi không ngờ là Châu Hữu Thiên đã buồn ngủ thành thế này rồi, sức chống cự lại còn lớn như vậy, nếu không phải dựa vào thứ gì đó, suýt nữa thì đã ngã xuống đất luôn rồi.
“Không, không được, chúng ta không thể ở chung trong một nhà” Châu Hữu Thiên quả quyết từ chối đề nghị của cô ta.
Ngô Tiêu Thi mấp máy môi: “Nhưng mà khách sạn gần nhà chúng ta nhất, cũng xa mấy cây số, anh như thế này rồi, không thể nào lái xe. Tôi cũng không có bằng lái, đón xe cho anh tôi cũng không yên tâm, e là anh cũng không vui khi tôi đến khách sạn với anh đâu đúng không” Đây quả thật là không có đường có thể đi nữa.
Châu Hữu Thiên buồn rầu, con mắt đã buồn ngủ đến nỗi không chịu được. Tình trạng kỳ quái này, trong một thoáng khiến anh ta tưởng rằng Ngô Tiêu Thi bỏ thuốc mình, nhưng mà thứ bọn họ uống là trà trong cùng một cái ấm trà, Ngô Tiêu Thi không có chút chuyện gì.
Còn nữa ly trà của bọn họ đều là do Châu Hữu Thiên tự mình chọn trước, Ngô Tiêu Thi có thần thông thế nào cũng sẽ không tính toán được anh ta sẽ chọn cái ly nào.
Cho nên ý nghĩ này bị anh ta gạch bỏ.
Thật lâu sau, Châu Hữu Thiên mới nói: “Tôi ở phòng khách nhà cô chợp mắt một lát, cô ngủ trong phòng ngủ, đừng để ý đến tôi, tôi không hy vọng xảy ra chuyện không nên xảy ra” Ngô Tiêu Thi nghe vậy khóe môi cong cong lên, nhìn anh ta thề: “Nếu như tôi làm chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244111/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.