Bị Ngô Tiêu Thi ôm lấy thắt lưng, toàn thân Châu Hữu Thiên đều cứng ngắc, đầu hơi ngửa về phía sau, chau mày lại.
Thật lâu mới hỏi: “Vừa nãy xảy ra chuyện gì?” Ngô Tiêu Thi tựa vào ngực anh ta, trong ánh mắt tràn đầy hoài niệm cùng đắc ý, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào như cũ: “Vừa nãy tôi đi mua đồ trở về, kết quả đi vào trong hẻm nhỏ bị người ta theo dõi… tôi, tôi sợ gần chết” Cô ta nói, ngón tay run rẩy chỉ về một hướng: Hắn ta ở chỗ này, vừa nãy cứ đi theo tôi mãi, tôi đi tới đâu hắn ta cũng theo tới đó, tôi thực sự không hết cách, ở thành phố An Lạc tôi chỉ quen biết một mình anh thôi.” Châu Hữu Thiên nhìn về phía cô ta chỉ, quả nhiên nhìn thấy bóng của một người đàn ông, người kia giống như phát hiện ra ánh mắt ánh mắt của anh ta, do dự một chút, vội vã chạy đi mất.
“Nếu không phải vừa nãy bắt gặp cái cửa hàng tiện lợi này, nói không chừng tôi đã bị hắn ta thần không biết quỷ không hay..” Ngô Tiêu Thi nói không được, ngửa đầu nhìn anh ta, nước mắt càng không ngừng chảy xuống.
Thấy người đó đi rồi, mới buông thắt lưng anh ta ra, thận trọng nói: “Thật xin lỗi, tôi, tôi không nên tìm anh, trước đó tôi đã từng nói muốn tránh hiềm nghỉ với anh, thật xin lỗi, bây giờ anh, anh đi đi, một mình tôi có thể về được”
Sắc mặt Ngô Tiêu Thi tái nhợt, còn dáng vẻ thì vô cùng sợ hãi.
Lúc này Châu Hữu Thiên làm sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244110/chuong-372.html