Ngô Thành Nam vẫn còn một chút tài năng, đợi đến khi Trương Kim Liên quay lại phòng khách, đã vô cùng hài lòng với anh ta, ánh mắt lúc nói cũng chứa đựng sự yêu thích dễ nhìn thấy.
Ngô Thành Nam đối với bề ngoài và tính cách của cô, còn có bối cảnh điều kiện trong nhà cũng hết sức hài lòng.
Không quá một tiếng đồng hồ, thì quyết định hôn ước của hai người, ngay cả thời gian đính hôn cũng quyết định rồi.
Sau khi tiễn ba người nhà họ Trương đi, ông cụ thỏa mãn gật gật đầu với Ngô Thành Nam: “Lần này con làm rất tốt, thực lực của nhà họ Trương không tệ, đứa nhỏ Trương Kim Liên này cũng không tệ, tâm tư đơn thuần, rất thích hợp với con, con phải nắm cho thật chắc, tuyệt đối không được làm chuyện xấu, nhà họ Trương vô cùng cưng chiều đứa con gái này đó.”
Hai câu nói cuối cùng của ông cụ Ngô, có thâm ý khác.
Ngô Thành Nam được ông ta dạy bảo nhiều năm như vậy, hiểu ra ngay lập tức. Đây là ông cụ nhà anh ta nhắc nhở anh, không được phụ lòng Trương Kim Liên, không được dây dưa với An Bích Hà.
Lòng anh ta lạnh đi, nhưng vẫn khéo léo gật đầu với ông cụ: “Ông nội yên tâm, trong lòng con tự có tính toán.”
Ông cụ nhìn mặt anh ta không có bất thường gì, lại dặn dò vài câu, mới đi lên lầu nghỉ ngơi, gân đây ông ta cảm thấy sức khỏe mình luôn luôn không tốt, vô cùng mỏi mệt, xem ra tuổi đã lớn thật rồi.
Ngô Thành Nam nhìn bóng lưng rung run
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244109/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.