Người nữ hầu “Phịch” một tiếng ngã xuống đất, cô ta quỳ gối, đầu gối đập mạnh trên mặt đất, khuôn mặt đau khổ vặn vẹo, hít một hơi.
“Thứ nuôi ong tay áo. Tôi thấy cô kín miệng không khua môi múa mép, biết yên phận, mới để cô ở bên cạnh để hầu hạ cho tôi, vậy mà cô lại dám phản bội tôi”
Người nữ hầu nghe xong thì ngẩng đầu lên nhìn Ngô Thành Nam: “Cậu chủ, tôi không có phản bội cậu, tôi chỉ không muốn cậu phải đi đường vòng, tôi, ông cụ phái tôi qua đây là vì muốn bảo vệ cậu, không để cậu làm chuyện gì ngốc nghếch”
“Chuyện ngốc nghếch? Chuyện ngốc nghếch mà cô nói, là đi đường vòng?”
Sắc mặt Ngô Thành Nam càng thêm lạnh lùng: “Chẳng qua cô cũng chỉ là một người hầu, tôi làm cái gì còn cần cô xen vào dạy bảo sao!”
Người nữ hầu mặt tái mét, sững sờ một lúc rồi mới nói: “Chuyện của An Bích Hà trước đây chính là một ví dụ, đã bị ông cụ trách phạt, còn chọc giận cả nhà họ Hoắc, bây giờ chỉ có thể ở trong biệt thự dưỡng thương, lẽ nào còn chưa đủ thức tỉnh cậu sao?”
Cô ta không nói còn may, vừa nói ra lọt vào tai Ngô Thành Nam liền như thêm dầu vào lửa.
Ngô Thành Nam vốn dĩ đã có cảm giác tự ti đối với Hoắc Tùng Quân, những lời nhận xét của cô nữ hầu lúc này dường như đang ám chỉ anh ta, nói anh ta không bằng Hoắc Tùng Quân, bảo anh ta không chọc tức nhà họ Hoắc, nói vết thương ở chân là do tự anh ta gây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244103/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.