Bây giờ anh đã nắm được nhược điểm của Ngô Thành Nam, nhưng mà ông cụ Ngô là một nhân tố không thể xác định được.
Ông nội Hoắc gật gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng đối với lời nói của Hoắc Tùng Quân: “Ừ, cứ làm như vậy đi. Với tính tình như vậy của Ngô Thành Nam, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cho ông cụ Ngô thất vọng và buồn lòng. Chờ khi thời cơ gần chín mùi thì cháu hãy tung ra, đến lúc đó ông cụ Ngô sẽ hoàn toàn thất vọng về cậu ta, không cần cháu làm cái gì thì ông ấy cũng sẽ đích thân đuổi Ngô Thành Nam ra khỏi cửa”
Ngô Thành Nam vẫn chưa biết Hoắc Tùng Quân đã nắm được đẳng chuôi.
Anh ta đang nổi giận với quản gia.
“Tới bây giờ các người vẫn chưa tìm ra người tôi muốn tìm sao? Đã lâu như vậy rồi, sao lại vô dụng như vậy!”
Vẻ mặt quản gia vô cùng phiền não, nhìn Ngô Thành Nam nói: “Cậu chủ, chúng tôi cũng hết cách rồi, do lúc đó xảy ra hỏa hoạn nên camera giám sát bị hỏng, dựa theo cách cậu nói, chúng tôi cũng chỉ biết đó là một người đàn ông trung niên mặc áo vest màu xám, như vậy thì phạm vi quá rộng, đến nỗi chúng tôi không thể biết được người đó là khách của bữa tiệc hay là khách qua đường, là người của thành phố An Lạc hay là người của tỉnh thành khác, cậu cũng không nhớ được tướng mạo của người đó, cho nên, cho nên thật sự rất khó để tìm: Quản gia nói xong, trong lòng không ngừng oán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244102/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.