Ông cụ Ngô hỏi xong những câu này, cứ nhìn chăm chằm Hoắc Tùng Quân, muốn nhìn thấy cảm giác chột dạ hoặc là cái gì khác từ mặt anh.
Nhưng mà không hề có, khuôn mặt Hoắc Tùng Quân vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn cười với ông ta, bình tĩnh hỏi rằng: “Lời ấy của ông Ngô là sao, ông có chứng cứ gì không?” Ông cụ Ngô dĩ nhiên không có chứng cứ gì, nhưng Hoắc Tùng Quân cũng bình tĩnh quá rồi.
Mặt ông ta u ám, vô cùng không vui: “Sau khi bị thương Thành Nam nói với ông, nói phanh xe có vấn đề, sau đó ông bảo người kiểm tra camera, hỏi dò người giữ xe, nhưng không có bất kì vấn đề gì” Hoắc Tùng Quân nghe thế thả lỏng tay: “Vậy cháu chỉ có thể nói vận khí của cậu Ngô quá kém” “Nhưng mà cháu không cảm thấy quá đúng lúc rồi sao? Camera lại hư vào đúng ngày hôm đó, người giữ xe cũng xảy ra sơ suất, tất cả trùng hợp này đều vào đúng một ngày, ông cảm thấy nếu không phải Ngô Thành Nam đen đủi, thì chính là có người động tay động châ Ông cụ Ngô nói, ánh mắt nghiêm túc nhìn Hoắc Tùng Quân: “Tùng Quân, trước giờ cháu rất thông minh, cháu nói xem, nếu như không phải cháu, còn có thể là ai động tay động chân?” Hoắc Tùng Quân rũ mi, yên lặng rất lâu, đột nhiên ngước mặt lên, cười nhẹ với ông cụ Ngô: “Không sai, là cháu động tay vào.” Lời thừa nhận này, khiến Triệu Khôi Vĩ hoảng sợ, khẩn trường nhìn tổng giám đốc Hoắc nhà mình.
Đây, tổng giám đốc Hoắc sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244104/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.