“Hữu Thiên!” Châu Hữu Thiên cau mày, trước đây anh ta không có cảm giác gì, vừa mới nói chuyện với Sở Minh Nguyệt xong, bây giờ nghe Ngô Tiêu Thi gọi anh ta như vậy, như thế nào lại cảm thấy có chút không đúng? “Đây là nơi làm việc. Từ nay hãy gọi tôi là bác sĩ Châu” Châu Hữu Thiên nói xong, liền lạnh nhạt đi vào phòng làm việc.
Ngô Tiêu Thi đứng chôn chân tại chỗ, ngón tay ôm chặt chiếc cốc, sắc mặt có chút ảm đạm, không còn tươi tắn như vừa rồ Mấy ngày nay vẫn còn rất tốt, Châu Hữu Thiên hôm nay sao lại đột nhiên nói ra lời này, chẳng lẽ có người ở trước mặt anh nói gì đó? Điều đầu tiên Ngô Tiêu Thi nghĩ đến là bạn gái hiện tại của Châu Hữu TỊ Cô mặt mũi tối sâm xuống, cầm tài liệu đi vào phòng làm việc của Châu Hữu Thiên để nói chuyện công việc với anh.
Toàn bộ quá trình Châu Hữu Thiên đều cẩn thận tỉ mi, không thèm ngẩng lên nhìn mặt của cô lấy một lần, Ngô Tiêu Thi vô thức nhíu mày.
Sau khi nói xong công việc, cô cũng không vội rời đi, khi Châu Hữu Thiên nhìn sang hỏi sao còn chưa đi, Ngô Tiêu Thi liền cười với anh: “Bác sĩ Châu, em thấy anh gần đây trông hơi phờ phạc. Anh không nghỉ ngơi sao?”
Châu Hữu Thiên thản nhiên đáp lại, trả lời qua loa: “Ừ, ngủ không được ngon” Ngô Tiêu Thi che miệng cười: “Anh không phải có bạn gái sao? Cô ấy hiện tại chắc chắn đang sống chung cùng anh, vậy mà không giúp anh nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244099/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.