Ánh mắt Ngô Tiêu Thi nhìn về hướng cửa có chút lạnh lùng, vừa đi vừa đếm số ở trong lòng, khi gần đến cửa quả nhiên nghe được giọng nói của Châu Hữu Thiên truyền tới từ sau lưng.
Giọng nói của anh ta lộ ra một sự mỏi mệt: “Từ từi Trong mắt cô ta xuất hiện sự vui vẻ, ngay sau đó liền thu hồi cảm xúc của mình, khuôn mặt không chút biểu cảm mà nhìn về phía Châu Hữu Thiên: “Bác sĩ Châu còn có chuyện gì sao?” Châu Hữu Thiên đỡ lấy huyệt thái dương rồi xoa xoa, giọng nói khàn khàn: “Không cần từ chức, là tôi hiểu lầm cô, gần đây.
tôi không nghỉ ngơi tốt, trong lúc nhất thời có chút điên rồ. Cô quay trở lại làm việc đi” Ngô Tiêu Thi mím môi, cười lạnh một tiếng: “Một câu không nghỉ ngơi tốt của anh là có thể xóa bỏ được sự nghi ngờ của anh đối với em sao? Xin lỗi, em không muốn làm việc dưới trướng của một cấp trên suốt ngày cứ nghỉ thần nghi quỷ”
Lời này của Ngô Tiêu Thi đã hoàn toàn xua tan đi sự nghi kị của Châu Hữu Thiên, nếu cô ta thật sự có tâm tư đối với anh ta thì sẽ không nhất quyết đòi rời đi như vậy.
Trong lòng Châu Hữu Thiên cảm thấy áy náy, anh ta đứng dậy khỏi ghế, khuôn mặt tràn ngập sự xin lỗi: “Chuyện này là tôi sai, sau này sẽ không tùy tiện suy đoán về cô nữa, nể tình chúng ta từng là bạn học, hãy tha thứ cho tôi về chuyện này, xin lỗi”
Tư thế của anh ta hơi cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244100/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.