Sở Minh Nguyệt cũng không biết hiện tại bản thân nên cảm thấy thế nào, mím môi cười với anh: “Được rồi … nếu có cơ hội.” Châu Hữu Thiên không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời nói của cô, cười hưng phấn: “Vậy thì anh phải tìm một nơi khiến em có khoảng thời gian thật vui vẻ Nói xong liền bắt đầu tìm bạn bè để hỏi.
Sở Minh Nguyệt nghiêm túc nhìn Châu Hữu Thiên, tiến lại gần từng bước, từng bước, nhẹ nhàng ôm lấy anh, ngón tay nhẹ nhàng luồn vào tóc.
Châu Hữu Thiên nhìn cô ngoan ngoãn dựa vào mình như vậy trong lòng gần như muốn tan thành nước hoà vào người Sở Minh Nguyệt.
Anh nhìn cô hôn nhẹ lên trán, hỏi: “Sao hôm nay lại ngoan ngoãn như vậy”.
Sở Minh Nguyệt khẽ cười một tiếng: “Em vẫn luôn ngoan ngoãn” Người không ngoan mới chính là anh.
Chỉ cần cô tưởng tượng đến cảnh Ngô Tiêu Thi kia cùng với anh trong một căn phòng, hai người họ có thể tiếp xúc.
thường xuyên trong công việc và dành nhiều thời gian cho.
nhau hơn cả cô, cô trong lòng không tự chủ được mà sinh ra cảm giác ghen ghét, điều này khiến cô cả kinh, cả người chìm trong ức chế, buồn bực.
“Châu Hữu Thiên, chờ em bận xong rồi, học sinh đều được nghỉ hè, em sẽ tới phòng khám của anh xem qua một chút, sau đó mỗi ngày đều đưa cơm trưa cho anh, có được không?” Giọng nói của cô nhẹ nhàng ấm áp, Châu Hữu Thiên đang định đồng ý, lại đột nhiên nhớ tới nơi mình làm việc vân còn có Ngô Tiêu Thị, thân thể vô thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244098/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.