Nếu như có đứa con trai lớn ở đây thì tốt rồi, đứa con đó vẫn luôn rất hiếu thuận, cả đời cũng chỉ vì một lần bất hiếu với ông ta, cũng chỉ có duy nhất một lần đó thôi mà làm cho hai người họ vĩnh viễn xa cách nhau.
Ông cụ Ngô sờ sờ lên túi tiền trước ngực, nét mặt có chút bưồn bã, cái lưng vẫn luôn thẳng tắp cũng còng xuống.
“Ông chủ”
Người bên cạnh hô lên một cách cẩn thận.
Lúc này ông cụ Ngô mới phục hồi tinh thần, kiềm chế lại tất cả những tình trên mặt lại rồi một lần nữa biến lại trở thành một ông cụ Ngô nghiêm túc, nói một là một hai là hai.
“Đi tìm người của chúng ta nghe ngóng một chút xem gần đây Ngô Thành Nam đang làm gì.”
Đứa con kia tâm tư kín đáo, nếu như không trói buộc anh †a ở bên cạnh thì rất dễ phải đi đường vòng cho nên cần phải canh chừng anh ta một chút.
Người chăm sóc cho ông ta do dự một chút rồi nhỏ giọng nói: “Người mà chúng ta sắp xếp ở bên cạnh cậu chủ đã bị cậu ấy đánh cho bị thương rất nhiều rồi, cũng chỉ còn lại lác đác.
vài người có thể dùng được thôi: Bước chân của ông cụ Ngô dừng lại một chút, trong ánh mắt có chút không lành: “Bảo những người còn lại cảnh giác một chút, đừng để bị Ngô Thành Nam phát hiện, chỉ cần báo cáo tin tức là được rồi đừng có làm những chuyện dư thừa”
Người bên cạnh liên tục gật đầu.
Ông cụ xoay người lại, lúc này trên mặt ông ta mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244088/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.