Mẹ Hoắc nhìn thấy cũng không còn bao nhiêu cơm trên đĩa còn mới không để nhà bếp chuẩn bị thêm.
Bố Hoắc nhân cơ hội hỏi Hoắc Tùng Quân: “Bây giờ ông hai nhà họ Lâm cũng đã đỡ hơn rồi, chuyện đính hôn của con với Hoài An có phải cũng nên bắt đầu chuẩn bị đi là vừa rồi đúng không.
Nếu không chưa kết hôn mà đã có bầu rồi thì….
không tốt cho danh tiếng của con gái nhà người ta đâu”
Hoắc Tùng Quân nghe vậy, nhìn ông một cái rồi nói: Hoài An đi Paris về đã, cũng còn có mấy tháng nữa thôi m: “Vậy nếu lỡ như hai đứa … có bầu thì làm thế nào?”
Bố Hoắc ngập ngừng rồi nói tiếp: “Đến lúc đó chắc chắn con bé sẽ rất bận rộn, cơ thể chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi”
Năm đó khi mẹ Hoắc mang thai đều được một tay bố Hoắc chăm sóc, ông là người rõ nhất nó vất vả đến nhường nào.
“Chắc sẽ không mang thai đâu”
Hoắc Tùng Quân nói một cách khẳng định, nhìn ông cụ với suy nghĩ sâu xa nói: “Dù sao thì cũng vẫn còn mười cái hòm ở đây”
Ông già đang húp canh nghe vậy đã bị sặc một chút.
Hoắc Tùng Quân đi lên giúp ông vỗ nhẹ vào lưng rồi nhỏ giọng nói: “Ông nội, mười cái hòm đó là lúc trước ông cho người mang qua đây cho cháu, đương nhiên cháu không thể phụ lòng ý tốt này của ông được”
Ông nội Hoắc: Đột nhiên có chút hối hận, lúc trước tự nhiên vẽ vời ra chuyện này làm gì cơ chứ nếu không thì chắc bây giờ cũng đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244087/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.