Mặc dù xem không hiểu nhưng nhìn vào biểu cảm càng lúc càng phức tạp và bộ dạng lật lọng của ông cụ thì thấy cũng rất thú vị.
Mãi cho đến ván thứ năm, Bạch Hoài An duỗi lưng một chút cho đỡ mỏi rồi tuỳ ý nhìn một cái thì thấy ông cụ Ngô đang bước đi một cách chậm rãi và bình tĩnh.
Cô liên tục giật mạnh ống tay áo Hoắc Tùng Quân, nhỏ giọng nói: “Đến rồi, đến rồi”
Ông nội Hoắc cũng nghe được cũng làm bộ như đánh cờ đến chán rồi nói với Hoắc Tùng Quân: “Đánh cờ với cháu chẳng có gì thú vị cả, không đánh nữa”
Nói xong liền đứng dậy rời khỏi ghế đá, Hoắc Tùng Quân và Bạch Hoài An cũng đi theo, giả bộ bất đắc dĩ nhìn ông nội nhà mình.
Ông Ngô nhìn thấy mấy này người đang ở đó, sắc mặt cũng không tốt, lúc đang nghĩ xem có nên rời đi hay không.
Thì ông nội Hoắc vẫy tay với ông ta: “Ông Ngô, qua đây đánh với ông cháu tôi ván tiếp theo”
Ông Ngô không muốn nhìn thấy thái độ tùy ý này của ông đối với mình nên hừ lạnh một tiếng: “Ông bảo tôi đánh cờ thì tôi sẽ đánh cờ à, ông là cái thá gì mà vênh mặt hất hàm lên sai khiến, tôi không thèm đánh”
Ông nội Hoắc bình tĩnh phe phẩy quạt gió, nói với Bạch Hoài An đang ở một bên: “Hoài An, nhất định là ông ta không tự tin, sợ thua mất mặt trước mặt bậc con cháu đây m Câu nói này nghe không lọt một chút nào, người bên cạnh phát ra tiếng cười đắc ý.
Ông Ngô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244089/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.