Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt Hoắc Tùng Quân bỗng chốc nở ra nụ cười rất tươi, dường như băng tuyết đã tan rã, trăm hoa đua nở trông đặc biệt đẹp đẽ.
“Cơm đã nguội Ông nội chú ý tới hai người đang đứng ở phía cầu thang và dùng cây gậy gõ gõ xuống đất khiến phát nó ra âm thanh lộc cộc rồi nhắc nhở.
Bạch Hoài An lúc này mới bừng tỉnh và nhìn ba người đang ngồi ở bàn ăn bên cười đang nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn họ, khuôn mặt cô bất giác đỏ hết cả lên và kéo Hoắc Tùng Quân đi xuống dưới.
Hôm nay bữa cơm trưa thật sự rất phong phú, ngày hôm qua ở trong điện thoại Bạch Hoài An cũng chưa tới kịp nói mình thích ăn món gì nhưng thức ăn trên bàn đa phần đều là những món cô thích.
Ông nội Hoắc và bố mẹ Hoắc đều rất nhiệt tình, bữa cơm tối diễn ra trong không khí rất vui vẻ.
Bởi vì là cuối tuần, mọi người khó khăn lắm có thể tụ hợp lại nên sau khi ăn cơm trưa xong thì mọi người đều không cần phải làm việc.
Hoắc Tùng Quân chơi cờ với ông nội Hoắc còn bố Hoắc lại là người chơi cờ dở nhưng rất thích đứng bên cạnh làm chỉ huy.
Lâu lâu ông nội Hoắc lại lên tiếng chê bai bố Hoắc và vang lên tiếng đuổi ông ấy đi, còn Hoắc Tùng Quân lại ở bên cạnh xem phim hay.
Mẹ Hoắc lại mang ra một cuốn album ảnh rất dày và mang đến xem cùng với Bạch Hoài An.
“Đây là album gì thế?”
Bạch Hoài An tò mò hỏi.
Này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244080/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.