Sau đó bà ấy nhìn theo ánh mắt của cô thì nhìn thấy khuôn mặt điển trai của con trai bà.
Ánh mắt bà ấy bỗng trở nên dịu dàng đi, sự sắc bén trên khuôn mặt cũng dần ôn hòa, xem ra cô gái này thật sự rất thích con trai của bà, sau này con trai bà sẽ có người bầu bạn rồi.
“Hoài An” Mẹ Hoắc ho nhẹ một tiếng và kéo Bạch Hoài An trở về với thực tại.
Lúc Bạch Hoài An quay đầu qua nhìn bà ấy thì vẻ mặt vẫn còn khá ngơ ngác.
Mẹ Hoắc tiếp tục lập thêm một tờ tỏ ý bảo cô xem.
Bạch Hoài An nhìn vào phía tấm hình bà ấy chỉ mà tỏ vẻ hơi sửng sốt một chút.
Tấm hình này lại là một tấm hình chụp chung, xem thời gian ghi chú thì chỉ cách có một năm thôi nhưng so với tấm hình của một năm trước đó thì dường như tấm hình này đã xuất hiện thêm khuôn mặt thanh tú của một người con trai nữa.
Bạch Hoài An nhìn con người bỗng xuất hiện thêm này rồi nhìn về phía mẹ Hoắc hỏi: “Người này là ai thế?”
Mẹ Hoắc âm thầm quay đầu qua nhìn ông nội Hoắc một cái rồi nhỏ giọng nói bên tai Bạch Hoài An: “Đây là đứa con riêng mà bố của ông nội Hoắc yêu thương nhất đấy”
Đôi mắt Bạch Hoài An mở to tỏ vẻ ngạc nhiên, cô nhìn về phía hình chụp ông nội Hoắc, quả thật là trên khuôn mặt ông ấy có vẻ rất u ám ảm đạm, cả người tỏa ra vẻ bực bội và khó chịu vô cùng.
Khuôn mặt của mẹ ông nội Hoắc trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244081/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.