Vào lúc chứng kiến hình ảnh đó, còn thầm nghĩ rằng bọn họ là tình nhân của nhau, trong lòng Trần Thanh Minh cảm thấy chua xót, mắt nhìn thấy hai người gặp nhau, trong lòng bỗng dưng ghen tuông, quả thật giống như một cái bong bóng, cứ đâm vào là đau.
Anh không nhịn được, bóp còi về phía hai người.
Tiếng còi ô tô chói tai, lập tức khiến cho hai người Châu Hữu Thiên bừng tỉnh. Bọn họ quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy đầu của Trần Thanh Minh lộ ra từ cửa kính xe.
Trần Thanh Minh nhiệt tình bắt chuyện với Châu Hữu Thiên nói: “Anh Châu, anh lái xe tới hay sao?"
Châu Hữu Thiên bị sự nhiệt tình của anh ta sửng sốt một chút, anh rất ít khi giao lưu với Trần Thanh Minh. Nghe được câu hỏi của anh ta, theo bản năng gật đầu một cái.
Trần Thanh Minh trơ mắt nhìn qua quầng thâm xanh đen dưới mắt của anh ta nói: “Tôi thấy anh Châu có vẻ hơi mệt, lái xe sẽ có chút nguy hiểm, có muốn cùng nhau đi hay không"
Châu Hữu Thiên không biết vì sao, lại có thể nghe ra trong sự nhiệt tình của anh lại có một chút châm chọc. Anh trực tiếp lắc đầu nói: “Không cần, tôi phải chờ để đi công tác trực tiếp ở địa phương"
Trần Thanh Minh hiểu rõ địa điểm rồi gật đầu, giả bộ nhớ lại một chút, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng: “Vừa lúc, tôi cũng nhớ rõ địa điểm mà anh Châu đi công tác, vừa lúc lại tiện đường đến công ty của tôi, cùng nhau đi đi, tôi ở cạnh có vấn đề gì, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244066/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.