Nói đến những người đứng ngoài xem đến say mê.
Hoặc là nói, Sở Minh Nguyệt không nghĩ rằng Trần Thanh Minh sẽ thích cô, hiện giờ một lòng một dạ của cô đang đặt ở trên người của Châu Hữu Thiên.
Sau khi Sở Minh Nguyệt ăn xong, thu dọn mọi thứ thật tốt, nhìn thấy Bạch Hoài An vẫn còn đang nhíu mày, cẩn thận mở tư liệu, ở cuốn vở bên cạnh nhớ kỹ một cái gì đó.
Mở miệng nói: “Hoài An, chờ cậu xong rồi ra ngoài với tớ một chuyến, tớ muốn đi kiếm mấy căn nhà ở khu nhà nhỏ"
Bạch Hoài An mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên từ trong đống tài liệu, phản ứng chậm chạp, sau đó trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
“Cậu muốn mua nhà ở chỗ này?"
Sở Minh Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy"
“Chẳng phải trước đây cậu không có ý định mua nhà sao?"
Sở Minh Nguyệt vì sưu tầm phong tục địa phương, bình thường chạy khắp nơi, căn bản không nghĩ tới việc ổn định, phóng khoáng lại tùy tiện, sao hôm nay lại muốn mua nhà chứ.
“Lớn tuổi rồi, nghĩ dù sao cũng phải có một căn nhà của riêng mình, huống chỉ, chẳng phải cậu cũng ở chỗ này sao? Tớ muốn ở gần cậu một chút"
Sở Minh Nguyệt nói xong, tiến lên trước ôm lấy cổ của Bạch Hoài An cọ một chút.
Dáng vẻ khó chịu, khiến Bạch Hoài An run một cái: “Bớt đi, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không? Hôm nay cậu rất không thích hợp, bây giờ Trần Thanh Minh không ở đây, nơi đây chỉ có hai người chúng ta, cậu đừng nghĩ sẽ gạt được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244067/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.