Đột nhiên nghe thấy Sở Minh Nguyệt bên cạnh chỉ vào bông hoa nhỏ màu xanh trên bãi cỏ ven đường và ngạc nhiên nói: “Thời tiết càng ngày càng nóng rồi, hoa nở rất nhiều, anh xem đi, thật là đẹp"
Châu Hữu Thiên thu tay về cười cười, chắc là anh đang suy nghĩ quá nhiều rồi.
Anh bước đến bên cạnh Sở Minh Nguyệt, ngồi xổm xuống, cùng cô ngắm hoa nói: “Không hổ là họa sĩ, Minh Nguyệt luôn luôn có thể tìm được những điều tốt đẹp như này trong cuộc.
sống"
“Đúng vậy” Sở Minh Nguyệt thuận miệng nói.
Cũng có thể phát hiện ra một số chuyện mà người khác muốn che giấu nữa.
Châu Hữu Thiên không nhận ra suy nghĩ của Sở Minh Nguyệt, nói với cô ấy: “Lần này anh tới đây, là muốn đưa em về nhà, em ở nhà ở Hoài An đã đợi được hai ngày, tên cáu kỉnh Hoắc Tùng Quân kia chắc chắn trong lòng đã sớm không vui, thật vất vả lắm cậu ta mới có thể sống trong một thế giới hai người với Bạch Hoài An"
Sở Minh Nguyệt nghe vậy nở nụ cười một chút nói: “Đúng vậy"
Hoắc Tùng Quân cũng bị cô oán hận ở trong ánh mắt, tuy rằng cô nhìn hai bọn họ thân mật, thế nhưng cũng biết được răng có chút ngại ngùng. Người ta là vợ chồng son thật vất vả lắm mới có thể hòa hợp, đang tình nồng ngọt ngào, bị cô cùng với Trần Thanh Minh chen vào một bước, ngay cả khi ở chính ngôi nhà của mình mà cũng không thân mật với nhau được.
“Châu Hữu Thiên, em chuẩn bị mua một phòng ở tại một khu nhỏ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244065/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.