Bạch Hoài An ngạc nhiên liếc mắt nhìn Trần Thanh Minh, rùng mình một cái khi nhìn thấy ánh mắt của anh ta.
Thật là không thể ngờ tới Trần Thanh Minh trông dáng vẻ thì ngốc nghếch vậy mà khi thực sự nghiêm túc lại có chút khó lường.
Đúng vậy, một người tự mình khởi nghiệp từ gia tộc, tranh giành được nhiều nguồn lực như vậy, làm cho công ty phát triển thịnh vượng như thế, làm sao có thể là một người ngốc nghếch được chứ.
Lúc này, Châu Hữu Thiên và Sở Minh Nguyệt đang cùng nhau đi dạo trong khu chung cư.
Hai người vừa đi ra khỏi nhà họ Bạch, vẫn luôn không nói với nhau câu nào.
Châu Hữu Thiên quay đầu nhìn Sở Minh Nguyệt, nhìn thấy khóe miệng cô khẽ mỉm cười, thần sắc thản nhiên bình tĩnh đi bên cạnh mình, vừa định mở miệng đột nhiên lại chú ý tới vệt đỏ trên khóe mắt cô vẫn chưa biến mất.
“Minh Nguyệt, em, em vừa mới khóc à?"
Anh ta quen biết Sở Minh Nguyệt lâu như vậy rồi, cũng chưa từng thấy cô khóc, có lẽ từ nhỏ đã trải qua nhiều sự việc, tính cách cô rất điềm đạm, bình tĩnh, tâm lý rất vững vàng, bình thường làm nũng cũng không có nhiều chứ đừng nói đến việc khóc.
Trái tim Châu Hữu Thiên run lên khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô.
Nếu những giọt nước mắt của Ngô Tiêu Thi có thể khiến anh ta cảm thấy thương hại thì những giọt nước mắt của Sở Minh Nguyệt đối với anh ta mà nói là sát thương quá lớn.
Anh ta không có đi ngay lập tức mà trực tiếp đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244064/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.