Quả thật ban đầu cô không nhìn ra, bởi vì từ đầu Trân Thanh Minh đã đối với các cô rất tốt, tính cách cũng rất lanh lợi, bình thường nói chuyện với hai người đều rất hài hước, thoạt nhìn đó chính là tính cách của anh ta.
“Ánh mắt chưa kịp thu lại lúc nãy của anh đã thể hiện rất rõ ràng rồi” Bạch Hoài An nhìn anh ta nói.
Ánh mắt kia lộ ra vẻ si mê, hận không thể nuốt luôn Sở Minh Nguyệt vào bụng, ánh mắt kia giống y như đúc với ánh mắt của Hoắc Tùng Quân nhìn cô.
Cho nên Bạch Hoài An mới có thể phát hiện được.
Trần Thanh Minh có chút đăm chiêu: “Về sau tôi vẫn nên thu liễm Lại một chút”
Anh ta vừa thấy Sở Minh Nguyệt cười với anh ta là lại không kiêm ông được, cũng không quản cái gì che dấu với không che dấu, nội tâm trực tiếp hiển lộ trên mặt.
Bạch Hoài An nghe anh ta thừa nhận, buồn bực lại kinh ngạc nhìn về phía anh ta: “Chỉ là tôi không hiểu, anh thích Minh Nguyệt từ khi nào, lúc trước vẫn không phải vẫn rất bình thường sao, từ khi nào đã phát sinh tình cảm? Chẳng lẽ là từ lần Phương Ly hạ thuốc anh sao?”
Từ việc này ra cô không nghĩ ra được gì nữa, ban đầu lúc.
Bạch Hoài An giới thiệu Sở Minh Nguyệt cho anh ta, quả thật Trần Thanh Minh không có ý tứ trên phương diện này.
Trần Thanh Minh có chút ngượng ngùng, mặt mày nhăn nhúm, dáng vẻ này khiến Bạch Hoài An không kiềm được mà nổi da gà.“Anh bình thường chút đi, nói chuyện đàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244063/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.