Sở Minh Nguyệt nghe câu hỏi này của Bạch Hoài An thì hơi sửng sốt, sau đó lắc đầu, trả lời thật lòng: “Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó, tớ thích anh ấy là chuyện không thể nghi ngờ. Hơn nữa, đây không phải lỗi của anh ấy, là vấn đề của tớ”“Cuộc sống bình thường của Châu Hữu Thiên chính là như vậy, sự tồn tại của tớ đang gò bó anh ấy, tớ muốn quá nhiều thứ. Điều mà Châu Hữu Thiên hấp dẫn tớ nhất chính là sự thoải mái và cởi mở của anh ấy. Nhưng mà những thứ đó lại là thứ khiến tớ nhức đầu nhất”Bạch Hoài An nhìn khuôn mặt không có cảm xúc Sở Minh Nguyệt thì thở dài trong lòng.
Bây giờ Minh Nguyệt quá lý trí, cô ấy đang nói về chuyện tình cảm của chính bản thân cô ấy mà lại có thể lý trí, tỉnh táo đến mức không bình thường như thế, nhưng nghe cô ấy nói thì lại khiến Bạch Hoài An đau lòng xót xa.
Sở Minh Nguyệt thế này giống như lúc hai người mới quen nhau thời còn đi học vậy cũng lo lắng này kia, vừa nhạy cảm vừa tự ti, cô ấy luôn nghĩ tất cả mọi chuyện đều là lỗi của cô ấy, tự đặt mình xuống vị trí thấp nhất.
“Minh Nguyệt, trước mặt tớ, cậu không cần cậy mạnh như thế”Bạch Hoài An nhẹ nhàng nói, vươn tay ra nắm chặt tay cô ấy, bàn tay cô ấy rất lạnh.
Nhiệt độ cơ thể của cô ấy vốn đã thấp, không ngờ tay Sở Minh Nguyệt còn lạnh hơn.
Bạch Hoài An vươn cả hai tay ra, cẩn thận từng li từng tí một nắm trọn tay cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244042/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.