Bạch Hoài An không đồng ý, lắc đầu một cái: “Không thể qua loa như thế được, bệnh của anh đã tốt lên rất nhiều rồi, vậy mà hôm nay lại mất ngủ, đây không phải chuyện tốt, sau này vẫn phải chăm sóc cẩn thận, về sau đêm nào em cũng xoa bóp cho anh, nếu như anh không thoải mái thì nói ngay cho em biết”Hoắc Tùng Quân nhắm mắt lại, cảm nhận lực tay của Bạch Hoài An, cảm xúc dâng trào, không biết nói ra thế nào, chỉ cảm thấy anh có thể ở cùng cô thế này thật tốt.
Qua một lúc lâu, anh nắm lấy tay Bạch Hoài An, hơi dùng sức, ôm cô vào lòng, vỗ lưng cô, nói nhỏ: “Anh thấy ổn lắm rồi, em cũng không ngủ suốt cả một buổi tối, ngủ bù với anh đi”Bạch Hoài An nằm nhoài lên ngực anh, được anh vỗ lưng, một lát sau đã ngủ mất rồi.
Hoắc Tùng Quân thấy cô nhắm mắt lại, hô hấp đều đều, trìu mến hôn lên khóe mắt cô một cái, ôm cô vào lòng rồi nhắm mắt lại theo cô.
Phương Ly lê lết tấm thân mệt mỏi, cáu kỉnh về nhà.
Cô ta vừa bước vào cửa, cứ tưởng bố mẹ ngủ rồi, cuối cùng lại thấy đèn phòng khách vẫn sáng trưng, bố mẹ cô ta và cả em trai cô ta đều đang ngồi ở phòng khách, nhìn chằm chằm về phía cửa với ánh mắt lạnh như băng.
Điều khiến cô ta ngạc nhiên nhất là trước cửa có hai vali hành lý.
“Bố mẹ, thế này là sao?”Cô ta vô cùng hoang mang, cảm giác có gì đó đã thoát ra khỏi tầm kiểm soát của mình, nhịp tim tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244043/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.