Sở Hân vừa bước ra khỏi nhà hàng đã nhìn thấy bóng dáng của An Bích Hà, cho nên cô ta cố ý gọi to tên An Vu Khang, gợi ra chuyện để nói với ông ta và thu hút sự chú ý của An Bích Hà.
Quả nhiên An Bích Hà mắc câu thật, cô ta còn điên cuồng hơn những gì Sở Hân tưởng tượng rất nhiều, cô ta đánh người một cách rất dã man, tàn bạo.
Sở Hân hết sức chịu đựng sự đau đớn trên người, cô ta vừa chịu đựng sự đánh đập tàn bạo của An Bích Hà, vừa đẩy An Vu Khang ra: “Anh đi đi, để cho em yên, đừng để em nhìn thấy anh thêm một lần nào nữa”
Bởi vì tiếng động quá lớn, An Bích Hà đã thu hút rất nhiều người đến đây.
Sở Hân vừa lấy tay che đầu, vừa rưng rưng nước mắt nhìn An Bích Hà, miệng cô ta không ngừng xin lỗi: “Thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi. Là tôi dụ dỗ anh ấy. Tất cả mọi chuyện không liên quan gì đến anh ấy cả. Bố của cô vẫn rất yêu gia đình của cô, vãi con gái của anh ấy.
Lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của … Tôi xin lỗi, thật sự rất xin lỗi
Sở Hân có một dáng vẻ yếu đuối, mong manh, gương mặt xinh đẹp, dịu dàng, dáng vẻ thận trọng và đáng thương này khiến cho không ít người ở hiện trường đồng tình, ủng hộ cô ta, đặc biệt là An Vu Khang.
Bản thân ông ta cũng cực kỳ thích Sở Hân, cảm thấy điểm gì của cô ta cũng rất hợp ý mình. Ngay từ ban đầu khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243967/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.