Bạch Hoài An còn chưa kịp phản ứng đã bị mẹ Hoắc kéo vào phòng, vẻ mặt cô đầy ngơ ngác nhìn lấy mẹ Hoắc và được bà ấy thân thiết nắm lấy tay.
Phản ứng đầu tiên khi bước vào phòng bố Hoắc mẹ Hoắc chính là nơi này thật rộng lớn.
Cách trang trí căn phòng vô cùng quý phái, sang trọng, đồ đạc được bày trí một cách tỉnh tế, nội thất trang nhã, phong cách thiết kế hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài nhà họ Hoắc, nơi này lại mang một cảm giác tươi trẻ, hoàn toàn khác biệt so với ấn tượng của mẹ Hoắc cho người khác.
“Qua đây” Mẹ Hoắc đứng cạnh bàn trang điểm và vẫy tay với cô.
Bạch Hoài An nhận ra logo của chiếc hộp được đóng gói một cách tinh tế trên bàn trang điểm, đó là nhãn hiệu trang sức vô cùng đắt đỏ.
Khi bố vẫn còn sống, điều kiện hoàn cảnh gia đình khá giả, lúc cô sinh nhật, ông ấy cũng từng tặng cô một món trang sức cùng thương hiệu, chỉ một chiếc vòng dây chuyền nho nhỏ cũng phải vài chục triệu đồng.
Còn chiếc hộp bên cạnh mẹ Hoắc lớn như thế, bên trong chứa đầy đồ, cả chiếc hộp đều sáng lấp lánh.
Bạch Hoài An đi đến bên cạnh mẹ Hoắc thì thấy bà ấy như đang dâng châu báu đến trước mặt mình, bà ấy mở chiếc hộp đó ra và lấy từng món đồ trong đó ra cho cô xem.
“Bác gái thích nhất thương hiệu trang sức này, đây đều là những mẫu mới của các nhà thiết kế đỉnh nhất, con xem có đẹp không?”
Mẹ Hoắc lấy một chiếc ra và đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243966/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.