An Bích Hà cũng biết đây không phải là lúc cha con lục đục nội bộ, ngoan ngoãn đi theo sau lưng An Vu Khang.
Trên mặt cô ta hiện rõ dấu bàn tay to, sưng tấy, xấu hổ, bộ dạng cô ta hết sức thảm hại, khi trở lại công ty, rất nhiều nhân viên chú ý đến điều này. Tuy nhiên, các nhân viên nhìn thấy dáng vẻ của hai bố con họ thấp thỏm không yên, cũng không dám bước tới để đụng vào họ.
Tòa nhà văn phòng lớn như vậy, nghe đâu đâu cũng là tiếng gõ máy tính lạch cạch, nhưng trong nháy mắt, một tiếng nói chuyện cũng không còn nghe thấy nữa Phương Ly ngồi ở bàn làm việc, nhìn chằm chăm vào khuôn mặt u ám của An Bích Hà, thấy trên khuôn mặt cô in rõ dấu bàn tay, trên mặt cô ta hiện lên một nụ cười, là cười trên nỗi đau khổ của người khác.
Điều cô †a muốn nhìn thấy nhất bây giờ chính là An Bích Hà phải chịu đau khổ, về phần Bạch Hoài An, cô ta đã sớm quên béng đi từ lâu rồi.
Bạch Hoài An đã có một bữa ăn trưa rất vui vẻ tại gia đình họ Hoắc, Hoắc Tùng Quân chuẩn bị lấy xe đưa Bạch Hoài An về nhà, khi vừa lên xe thì thấy mẹ Hoắc vẫy tay với anh.
Hoắc Tùng Quân không rõ nên đi tới xem thử, nhìn mẹ Hoắc: “Mẹ, có chuyện gì sao?”
“Mẹ có chuyện muốn nói với con” Mẹ Hoắc liếc nhìn Bạch Hoài An đang nói chuyện với ông nội, không biết đang nói cái gì nhưng thấy Bạch Hoài An cúi đầu cười bến lẽn, khuôn mặt trắng trẻo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243968/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.